Polaroid

Tạm biệt nhé… tiết học cuối cùng!

Blog Radio số 27 sẽ đưa các bạn ngược xuôi trên con đường tuổi học trò qua các bài viết, những lời tâm sự của blogger,
Mở đầu mời các bạn nghe những tâm sự của một cô giáo trẻ, bài viết gửi từ Blog Linh Nhâm.
..........................
Học trò ơi…

Chiều nay, sau giờ tan lớp… cô giáo đạp xe lòng vòng quanh những con phố, ngắm thành phố mình nhuốm màu sắc hoàng hôn. Sài Gòn mùa này chưa vào hạ mà dường như đã nóng nhiều lên rồi tuy Nắng Sài Gòn không giống cái nóng ở quê cô giáo… Quê cô giáo ở xa lắm, tận miền Trung, nơi có những trận gió Lào tháng tư, tháng năm quật xác xơ vòm lá và thiêu đốt lưng những chị, những mẹ nông dân mùa gặt, mùa cấy. Quê cô đấy, mảnh đất thật gian nan nhưng rất ấm tình người. Cô yêu mảnh đất ấy lắm, bởi những gì gắn bó với mình, và bởi nơi đó có bà, có ba mẹ , anh chị và các em cô, những người dù rau cháo trong ngày giáp hạt vẫn thắt lưng buộc bụng để nuôi cô ăn học thành người.
Hành trang mảnh đất ấy tiễn cô vào đây với các em là những chút gì con rất bỡ ngỡ và đậm hương lúa, hương chanh, và cả một trái tim biết hát. Thế rồi nơi đây, cô được gặp các em, những chồi xanh đất nước. Ngày ngày đến lớp, cô giáo bắt gặp hình ảnh các mình trong đôi mắt trong veo của các em. Đó là nét hồn nhiên, tươi vui, yêu đời và cả những ước mơ xa hơn đang cựa quậy hình hài.
Các em rồi sẽ không chỉ dừng lại ở chổ muốn biết những con đường quen thuộc của TP mình, những con đường ngày ngày đưa em tới lớp mà sẽ có những con đường giục trí tò mò khám phá đáng yêu. Mà còn những con đường dọc theo Vạn Lí Trường thành, con đương đưa hạt tiêu, hạt điều từ Ấns Độ sang Tây quốc, con đường tới thành Roma hay hành trình vòng quanh trái đất…

Chút lâng lâng của lá rụng tháng ba
Nhìn cánh hoa buồn hơn lòng tháng chín...
Gửi cơn mê buồn hiu vào câm nín
Ngày cũ ùa về…
… chỉ biết ngồi lim dim…
***
Cơn gió thoáng qua thời gian khẽ lặng im
Ngồi sát bên nhau đi tìm điều đã mất
Dưới gốc cây chỏng trơ ngày cuối cấp
Ngày nắng ngày mưa, xanh ngắt buổi hè về…
Bước lang thang quay cuồng trong cơn mê
Lá thư quên chưa gửi còn mùi giấy
Vòng xe đơn khó gọi về ngày ấy…

Ở tuổi các em, tuổi ngày xưa cô giáo thường nắn nót ghi 3 chữ: Tuổi Chúng Mình ấy sẽ có những phút giận hờn vu vơ hay đêm về xao xuyến bởi ánh mắt của ai vừa quen vừa lạ… Những tình cảm ấy thật đẹp, thật đáng trân trọng và sẽ là chất xúc tác giúp các em học tốt hơn lên nếu các em nhìn nhận nó một cách đúng đắn. Nên là thế và chỉ nên thế.
Mùa thi lại sắp đén, hãy cố gắng học tốt để vượt qua nó một cách dễ dàng nhé học trò yêu!
.........................
Admin: Một ngày giữa tháng 5, tình cờ đi qua Hồ Tây, bỗng giật mình khi thấy con đường hai bên hồ đã bừng từng chấm đỏ của những vòm phượng vĩ, tím biếc bằng lăng. Rất rất nhiều những chiếc xe đạp chong chóng đủ màu đứng ken nhau làm đường cổ ngư mang một lớp áo mới, đẹp và sức sống. Bao nhiêu ký ức đẹp trên con đường tuổi học trò mình đi qua cứ ùa về…
Không chỉ ở Hà Nội, mà những ngày tháng 5 này trên khắp nẻo đường đất nước, mùa hoa đỏ đang làm xốn xang con tim của biết bao thế hệ học trò, …
Con đường học trò của chúng ta luôn luôn song hành cùng loài hoa đặc biệt, phượng hồng… Mời quý thính giả nghe bài viết Mùa phượng yêu thương gửi từ Blog Lão Lục:
........................
Mùa phượng yêu thương

Mùa hè lại đến, những cơn mưa nhè nhẹ hay những cơn gió vô tình, về đây làm lay nhẹ những cánh phượng hồng sắc thắm, làm xôn xao cả góc phố lối ta đi qua, bất chợt nhận ra mùa phượng đã về...
Phượng về làm nao nao bao kĩ niệm, nỗi nhớ dâng ngập lòng của một thời cấp sách tới trường, sân trường ngày xưa giờ này, chắc hẳn cũng đỏ rực cả một góc trời thương nhớ, rồI lại vang vãng tiếng ve kêu oi ả buổi trưa hè, làm lòng ai háo hức, bâng khuâng sắp phải nói lời chia tay …
Những cuốn lưu bút được chuyền tay nhau, góp nhặt lại những lúc vui buồn, những giận dõi vu vơ, mà suốt 9 tháng trời ngồi bên nhau dưới mái trừơng thân yêu của mình, 3 tháng hè đã đến, những cô cậu bé bẽn lẽn chia tay nhau nơi góc lớp, những đôi mắt rưng rưng bịn rịn như nói lên: ôi ba tháng thật xa…
Và một ai đó tìm nhặt những cách phượng rơi cuối sân trường, ép vào trang vở , vội vã ghi nhanh dòng chữ… yêu … như nhờ cánh phương nói hộ lên, lời thương nhớ của mình.
Ta đã đi qua những mùa hoa phượng vĩ, với những mùa hè xa xôi bắt đầu xanh thẳm, từng bước chân nhẹ nhẹ vương vấn đâu đây, để níu kéo ta vào mầu áo xanh tình nguyện. Những miền quê ta qua, bắt gặp những con người hiền hoà, đôn hậu, như những dòng sông xanh ngọt ngào và dung dị, niềm nở đón chào những mầu áo xanh tình nguyện, về đây ươm mần cho những ước mơ xa…
Ở nơi xa xôi đó nhắn dùm ta những lời thương nhớ, rằng mùa phượng về giăng kín nỗi xao xao những miền kí ức, mà ta đã qua…
.......................
Admin: Các bạn thân mến! Ngày hôm nay có một ngôi trường ở Hà Nội đang rộn ràng kỷ niệm ngày sinh nhật thứ 100 của mình – đó là “Cụ trường” Bưởi – Chu Văn An nằm soi bóng bên Hồ Tây phải không, ngôi trường trăm năm tuổi của Hà Nội. Hòa chung với niềm vui của nhiều thế hệ thầy trò của ngôi trường trăm năm tuổi, tại sao hôm nay chúng ta không thử ghé qua ngôi trường đặc biệt này qua bài viết của hai cựu học sinh trường Bưởi – Chu Văn An gửi tới Blog Radio nhỉ?

Trang: 123 Sau
U-ON